送张倩归衡岳
(宋代)胡寅
玉郎胡为来,高谊云共眇。
一年常惜日,四序乃过鸟。
安能久相留,话别情太悄。
离筵亦何有,瘴雨对蛮醥。
羞以蛙与蛇,茹以芹及蓼。
相将丹荔熟,怅望剥绛皎。
爱君温克姿,不被欢伯绕。
缅怀君祖烈,德粹学甚窈。
乃翁才情富,未试嗟折夭。
早交论金兰,晚契托萝茑。
雇惭兼金赠,聊用苦语晓。
发身在求仁,此理悟者少。
人虽处尘世,心盍度尘表。
凌霄而俛睨,万物孰不小。
规模要宏廓,闻见忌寡謏。
南方君子居,吾敢废强矫。
勿兴儿女恋,后会龟已兆。
千山空棱层,万水自漭渺。
行行得夷路,长辔策騕褭。

胡寅
胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。
《送张倩归衡岳》拼音标注
sòng zhāng qiàn gūi héng yuè
bǐ rén lì dān shū,
fēn hé duò huāng yǎo。
yù láng hú wèi lái,
gāo yí yún gòng miǎo。
yī nián cháng xī rì,
sì xù nǎi guò niǎo。
ān néng jǐu xiāng líu,
huà bié qíng tài qiǎo。
lí yán yì hé yǒu,
zhàng yǔ dùi mán piǎo。
xīu yǐ wā yǔ shé,
rú yǐ qín jí liǎo。
xiāng jiāng dān lì shú,
chàng wàng bō jiàng jiǎo。
ài jūn wēn kè zī,
bù bèi huān bó rào。
miǎn huái jūn zǔ liè,
dé cùi xué shén yǎo。
nǎi wēng cái qíng fù,
wèi shì jiē zhé yāo。
zǎo jiāo lùn jīn lán,
wǎn qì tuō luó niǎo。
gù cán jiān jīn zèng,
liáo yòng kǔ yǔ xiǎo。
fā shēn zài qíu rén,
cǐ lǐ wù zhě shǎo。
rén sūi chù chén shì,
xīn hé dù chén biǎo。
líng xiāo ér fǔ nì,
wàn wù shú bù xiǎo。
gūi mó yào hóng kuò,
wén jiàn jì guǎ xiǎo。
nán fāng jūn zǐ jū,
wú gǎn fèi qiáng jiǎo。
wù xīng ér nv̌ liàn,
hòu hùi gūi yǐ zhào。
qiān shān kōng léng céng,
wàn shǔi zì mǎng miǎo。
xíng xíng dé yí lù,
cháng pèi cè yǎo niǎo 。