送智京长老智京普融上足也
(宋代)胡寅
值遇初偶然,解散亦俄尔。
识君湘水头,凝袂衡岳里。
十年去何住,新化五百里。
乘兴出山来,相对淡无滓。
因思相见初,贼帜森未弭。
世事年秋叶,壮怀今止水。
堂堂普融老,鹤瘦松孤峙。
广舌浩江输,迅机无箭拟。
八请六道场,到处万人喜。
一灯千百焰,高第君得髓。
法席既绍隆,诗鸣亦能似。
衡门鲜晤语,杖锡盍留止。
翩然复告辞,母病急甘旨。
故知秉彝性,谁或外此理。
为话本来心,闻闻即弹指。

胡寅
胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。
《送智京长老智京普融上足也》拼音标注
sòng zhì jīng cháng lǎo zhì jīng pǔ róng shàng zú yě
rén shēng rú fú yún,
piàn piàn súi suǒ qǐ。
zhí yù chū ǒu rán,
jiě sàn yì é ěr。
shì jūn xiāng shǔi tóu,
níng mèi héng yuè lǐ。
shí nián qù hé zhù,
xīn huà wǔ bǎi lǐ。
chéng xīng chū shān lái,
xiāng dùi dàn wú zǐ。
yīn sī xiāng jiàn chū,
zéi zhì sēn wèi mǐ。
shì shì nián qīu yè,
zhuàng huái jīn zhǐ shǔi。
táng táng pǔ róng lǎo,
hè shòu sōng gū zhì。
guǎng shé hào jiāng shū,
xùn jī wú jiàn nǐ。
bā qǐng lìu dào cháng,
dào chù wàn rén xǐ。
yī dēng qiān bǎi yàn,
gāo dì jūn dé sǔi。
fǎ xí jì shào lóng,
shī míng yì néng sì。
héng mén xiān wù yǔ,
zhàng xí hé líu zhǐ。
piān rán fù gào cí,
mǔ bìng jí gān zhǐ。
gù zhī bǐng yí xìng,
shúi huò wài cǐ lǐ。
wèi huà běn lái xīn,
wén wén jí dàn zhǐ 。