示龙王长老法赞用旧韵先公佳城与寺相直

(宋代)胡寅

堂堂感麟翁,耿耿跨箕尾。
已垂百世芳,何用东山起。
平和梦奠处,郁郁佳城启。
禅枝附奕叶,鱼粥常千指。
老龙卧颓波,秀木森嶷峙。
堆螺沃黛山,泻玉摐金水。
上人枝锡拄,心寂倦他徙。
我亦希子文,仕已忘愠喜。
时来语道要,中立旁不倚。
而君乐幻空,说定不说止。
永怀先觉人,愧发汗流泚。
彝伦出笔削,枝是无彼此。
修程不自勉,九十半百里。
相彼齅世芬,所向辄摇弭。
未知吾相马,异质遗毛齿。
更须求真龙,万古资枝洗。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《示龙王长老法赞用旧韵先公佳城与寺相直》拼音标注

shì lóng wáng cháng lǎo fǎ zàn yòng jìu yùn xiān gōng jiā chéng yǔ sì xiāng zhí
táng táng gǎn lín wēng,
gěng gěng kuà jī wěi。
yǐ chúi bǎi shì fāng,
hé yòng dōng shān qǐ。
píng hé mèng diàn chù,
yù yù jiā chéng qǐ。
shàn zhī fù yì yè,
yú zhōu cháng qiān zhǐ。
lǎo lóng wò túi bō,
xìu mù sēn yí zhì。
dūi luó wò dài shān,
xiè yù chuāng jīn shǔi。
shàng rén zhī xí zhǔ,
xīn jì juàn tā xǐ。
wǒ yì xī zǐ wén,
shì yǐ wàng yùn xǐ。
shí lái yǔ dào yào,
zhōng lì páng bù yǐ。
ér jūn lè huàn kōng,
shuō dìng bù shuō zhǐ。
yǒng huái xiān jué rén,
kùi fā hàn líu cǐ。
yí lún chū bǐ xuē,
zhī shì wú bǐ cǐ。
xīu chéng bù zì miǎn,
jǐu shí bàn bǎi lǐ。
xiāng bǐ xìu shì fēn,
suǒ xiàng zhé yáo mǐ。
wèi zhī wú xiāng mǎ,
yì zhí yí máo chǐ。
gèng xū qíu zhēn lóng,
wàn gǔ zī zhī xǐ 。