和赵用明梅

(宋代)胡寅

净几寒窗日,悠然万虑忘。
诗筒忽到手,花信已催妆。
茅舍斜斜彴,冰溪短短墙。
仙肤下姑射,娇额映昭阳。
崔竹翻新画,龙涎出古香。
有金攒蕊细,无绿认条长。
慰荐骚人寂,挑撩酒态狂。
雪游空泛剡,兰佩枉沉湘。
隔屋吹生麝,盈枝纵夜光。
讵能烦驿使,聊自占年芳。
渡尽鸿飞影,迎开柳带黄。
繁华收拾后,结子又先尝。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《和赵用明梅》拼音标注

hé zhào yòng míng méi
jìng jī hán chuāng rì,
yōu rán wàn lv̀ wàng。
shī tǒng hū dào shǒu,
huā xìn yǐ cūi zhuāng。
máo shè xié xié zhuó,
bīng xī duǎn duǎn qiáng。
xiān fū xià gū shè,
jiāo é yìng zhāo yáng。
cūi zhú fān xīn huà,
lóng xián chū gǔ xiāng。
yǒu jīn zǎn rǔi xì,
wú lv̀ rèn tiáo cháng。
wèi jiàn sāo rén jì,
tiāo liāo jǐu tài kuáng。
xuě yóu kōng fàn yǎn,
lán pèi wǎng chén xiāng。
gé wū chūi shēng shè,
yíng zhī zòng yè guāng。
jù néng fán yì shǐ,
liáo zì zhān nián fāng。
dù jǐn hóng fēi yǐng,
yíng kāi lǐu dài huáng。
fán huá shōu shí hòu,
jié zǐ yòu xiān cháng 。