和刘彦冲日发
(宋代)胡寅
读君五字诗,鹤发惊臞仙。
缅怀少壮日,意氯横无边。
春风郁双鬓,绿草争芳妍。
酒豪既跌宕,花恼仍狂颠。
涉境如刺绣,针行久忘邅。
中路一线通,悟彼称世贤。
不知老将至,此道闻尼宣。
高山戴雪早,从人嘲乐天。
青青复种种,荣谢理固然。
市翁一弹籋,意眇飞鸿前。
何况大丈夫,乃雇儿女怜。
为语偓佺辈,痴心莫攀缘,
褭蹄谅可铸,此物无由玄。

胡寅
胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。
《和刘彦冲日发》拼音标注
hé líu yàn chōng rì fā
bì yán sǎo jìng shì,
wò kàn fú lú yān。
dú jūn wǔ zì shī,
hè fā liáng qú xiān。
miǎn huái shǎo zhuàng rì,
yì lv̀ héng wú biān。
chūn fēng yù shuāng bìn,
lv̀ cǎo zhēng fāng yán。
jǐu háo jì diē dàng,
huā nǎo réng kuáng diān。
shè jìng rú cì xìu,
zhēn xíng jǐu wàng zhān。
zhōng lù yī xiàn tōng,
wù bǐ chēng shì xián。
bù zhī lǎo jiāng zhì,
cǐ dào wén ní xuān。
gāo shān dài xuě zǎo,
cóng rén cháo lè tiān。
qīng qīng fù zhǒng zhǒng,
róng xiè lǐ gù rán。
shì wēng yī dàn mí,
yì miǎo fēi hóng qián。
hé kuàng dà zhàng fū,
nǎi gù ér nv̌ lián。
wèi yǔ wò quán bèi,
chī xīn mò pān yuán,
niǎo tí liàng kě zhù,
cǐ wù wú yóu xuán 。