卞和献玉退怨之歌庚子年作

(明代)胡直

桐柏水出荆山傍,华精固结郁以藏。魍魉夜哭怖神芒,穴山采之宝璞彰,于以献之楚两王。

悲嗟嗟王,胡不自中。听信谗人,乃有贱工。一言诟之,双足离躬。

呜呼欷歔,心之痛兮,口不能诃。足之离兮,无可奈何。

吾独悲哉,宝璞而题以凡石,真士而诬以诳贼。悠悠苍天,曷其有极。

投彼谗人,乃明白黑。呜呼欷歔,宝璞可剖以自见,我思王兮劳心恻。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《卞和献玉退怨之歌庚子年作》拼音标注

biàn hé xiàn yù tùi yuàn zhī gē gēng zǐ nián zuò
tóng bǎi shǔi chū jīng shān bàng,
huá jīng gù jié yù yǐ cáng。
wǎng liǎng yè kū bù shén máng,
xué shān cǎi zhī bǎo pú zhāng,
yú yǐ xiàn zhī chǔ liǎng wáng。
bēi jiē jiē wáng,
hú bù zì zhōng。
tīng xìn chán rén,
nǎi yǒu jiàn gōng。
yī yán gòu zhī,
shuāng zú lí gōng。
wū hū xī xū,
xīn zhī tòng xī,
kǒu bù néng hē。
zú zhī lí xī,
wú kě nài hé。
wú dú bēi zāi,
bǎo pú ér tí yǐ fán shí,
zhēn shì ér wú yǐ kuáng zéi。
yōu yōu cāng tiān,
hé qí yǒu jí。
tóu bǐ chán rén,
nǎi míng bái hēi。
wū hū xī xū,
bǎo pú kě pōu yǐ zì jiàn,
wǒ sī wáng xī láo xīn cè。