过周平坡列十馀峰奇峭若笋林赋诗一首

(明代)胡直

连山陟未竟,嵂崒见兹岑。合作青莲朵,分为翠玉簪。

可堪逢绝胜,无暇恣登临。怅望青天暮,逌然寄此心。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《过周平坡列十馀峰奇峭若笋林赋诗一首》拼音标注

guò zhōu píng pō liè shí yú fēng qí qiào ruò sǔn lín fù shī yī shǒu
lián shān zhì wèi jìng,
lv̀ zú jiàn zī cén。
hé zuò qīng lián duǒ,
fēn wèi cùi yù zān。
kě kān féng jué shèng,
wú xiá zì dēng lín。
chàng wàng qīng tiān mù,
yóu rán jì cǐ xīn。