初春雪霁游妩姥赠谢萧晴川先生

(明代)胡直

危峦仙阁临霄霭,绝壁丹梯蹑晚霞。雪霁千峰回黛色,春还万树落天花。

坐看北斗依南斗,行踏金华指玉华。愿假慈光分半席,应将文史载三车。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《初春雪霁游妩姥赠谢萧晴川先生》拼音标注

chū chūn xuě jì yóu wǔ mǔ zèng xiè xiāo qíng chuān xiān shēng
wēi luán xiān gé lín xiāo ǎi,
jué bì dān tī niè wǎn xiá。
xuě jì qiān fēng húi dài sè,
chūn huán wàn shù luò tiān huā。
zuò kàn běi dǒu yī nán dǒu,
xíng tà jīn huá zhǐ yù huá。
yuàn jiǎ cí guāng fēn bàn xí,
yìng jiāng wén shǐ zài sān chē。