春日昆卢阁同张侍读张廷尉二公得文字

(明代)胡直

旃檀晓阁气氤氲,鹦鹉林开贝叶文。近接金茎承惠露,平依玉阙捧晴云。

西山障塞千重出,南纪关河一望分。别有客愁无断灭,寥天欲叩恐难闻。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《春日昆卢阁同张侍读张廷尉二公得文字》拼音标注

chūn rì kūn lú gé tóng zhāng shì dú zhāng tíng wèi èr gōng dé wén zì
zhān tán xiǎo gé qì yīn yūn,
yīng wǔ lín kāi bèi yè wén。
jìn jiē jīn jīng chéng hùi lù,
píng yī yù què pěng qíng yún。
xī shān zhàng sāi qiān zhòng chū,
nán jì guān hé yī wàng fēn。
bié yǒu kè chóu wú duàn miè,
liáo tiān yù kòu kǒng nán wén。