蒲圻道上睹叠嶂长松率尔会心迟吴霁寰藩参共赏抵暮不至留诗一首

(明代)胡直

冥冥青嶂列烟霄,落落长松夹路饶。行部正联双骑好,怀人莫听早莺娇。

驿边坐对梅花净,天外回瞻雁影遥。不得当筵传白雪,空令待月自相邀。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《蒲圻道上睹叠嶂长松率尔会心迟吴霁寰藩参共赏抵暮不至留诗一首》拼音标注

pú qí dào shàng dǔ dié zhàng cháng sōng lv̀ ěr hùi xīn chí wú jì huán fán cān gòng shǎng dǐ mù bù zhì líu shī yī shǒu
míng míng qīng zhàng liè yān xiāo,
luò luò cháng sōng jiā lù ráo。
xíng bù zhèng lián shuāng qí hǎo,
huái rén mò tīng zǎo yīng jiāo。
yì biān zuò dùi méi huā jìng,
tiān wài húi zhān yàn yǐng yáo。
bù dé dāng yán chuán bái xuě,
kōng lìng dài yuè zì xiāng yāo。