丑妇谣

(宋代)胡仲弓

人知丑妇丑,不知丑妇妇。
丑妇安乎丑,妇德或可全。
荆钗与布裙。,
常坐纺织边。妇妇巧於人,
玉貌长娟娟。妩媚及依阿,
万态随方圆。丑者妇之实,
妇者丑之端。丑者妇之德,
妇者丑之贼。人皆恶其丑,
我以丑为则,人皆爱其妇,
我以妇为惑。丁宁丑妇人,
莫效妇妇颦。欲保丑妇德,
莫学妇妇色。人鉴不可欺,
妇丑自明白。

胡仲弓

胡仲弓,宋朝诗人。公元一二六六年前后在世]字希圣,清源人,胡仲参之弟。生卒年均不详,约宋度宗咸淳二年前后在世。登进士第为会稽令,老母适至,而已是黜。自后浪迹江湖以终。仲弓工诗,著有苇航漫游稿四卷,《四库总目》传于世。

《丑妇谣》拼音标注

chǒu fù yáo
rén zhī chǒu fù chǒu,
bù zhī chǒu fù fù。
chǒu fù ān hū chǒu,
fù dé huò kě quán。
jīng chāi yǔ bù qún。

cháng zuò fǎng zhī biān。
fù fù qiǎo yú rén,
yù mào cháng juān juān。
wǔ mèi jí yī ā,
wàn tài súi fāng yuán。
chǒu zhě fù zhī shí,
fù zhě chǒu zhī duān。
chǒu zhě fù zhī dé,
fù zhě chǒu zhī zéi。
rén jiē è qí chǒu,
wǒ yǐ chǒu wèi zé,
rén jiē ài qí fù,
wǒ yǐ fù wèi huò。
dīng níng chǒu fù rén,
mò xiào fù fù pín。
yù bǎo chǒu fù dé,
mò xué fù fù sè。
rén jiàn bù kě qī,
fù chǒu zì míng bái 。