山台晓望怀仅初不至和姚山人韵

(明代)华察

初日照台上,兴来成独游。
天高宿雾尽,木落空山秋。
晓色侵残鬓,新寒上故裘。
吴门隔烟水,怅望空悠悠。

华察

(1497—1574)明常州府无锡人,字子潜,号鸿山。嘉靖五年进士。累官翰林侍讲学士,掌南京翰林院。工诗,有《岩居稿》、《翰苑集》、《续传芳集》。

《山台晓望怀仅初不至和姚山人韵》拼音标注

shān tái xiǎo wàng huái jǐn chū bù zhì hé yáo shān rén yùn
chū rì zhào tái shàng,
xīng lái chéng dú yóu。
tiān gāo sù wù jǐn,
mù luò kōng shān qīu。
xiǎo sè qīn cán bìn,
xīn hán shàng gù qíu。
wú mén gé yān shǔi,
chàng wàng kōng yōu yōu 。