赠陈道人
(宋代)华岳
又不见长沙洞清画龙蛇,满轴烟云翻捻指。
二子相去数百年,翻端妙意谁能传。
双溪道人何所授,一见翻法堪齐肩。
翻一淡,轻烟映出垂杨岸。
远山依约不还无,斜照不红秋水漫。
翻一浓,黑云万叠翻狂风。
江天日暮暗烟霭,天地星斗皆昏朦。
潇洒诗人不解语,被君吐作无声句。
何时觅取绡一缣,写我英姿伴烟雨。

华岳
华岳,南宋诗人。生卒年不详,字子西,贵池(今属安徽)人。因读书于贵池齐山翠微亭,自号翠微,武学生。开禧元年(1205)因上书请诛韩侂胄、苏师旦,下建宁(今福建建瓯)狱。韩侂胄诛,放还。嘉定十年(1217),登武科第一,为殿前司官属。密谋除去丞相史弥远,下临安狱,杖死东市。其诗豪纵,有《翠微北征录》。
《赠陈道人》拼音标注
zèng chén dào rén
jūn bù jiàn qiáo rén wáng hàn huà shān shǔi,
yī yè fēng léi jiē chuāng zhǐ。
yòu bù jiàn cháng shā dòng qīng huà lóng shé,
mǎn zhóu yān yún fān niǎn zhǐ。
èr zǐ xiāng qù shù bǎi nián,
fān duān miào yì shúi néng chuán。
shuāng xī dào rén hé suǒ shòu,
yī jiàn fān fǎ kān qí jiān。
fān yī dàn,
qīng yān yìng chū chúi yáng àn。
yuǎn shān yī yuē bù huán wú,
xié zhào bù hóng qīu shǔi màn。
fān yī nóng,
hēi yún wàn dié fān kuáng fēng。
jiāng tiān rì mù àn yān ǎi,
tiān dì xīng dǒu jiē hūn méng。
xiāo sǎ shī rén bù jiě yǔ,
bèi jūn tǔ zuò wú shēng jù。
hé shí mì qǔ xiāo yī jiān,
xiě wǒ yīng zī bàn yān yǔ 。