流民叹
(宋代)黄庭坚
迩来后土中夜震,有似巨鳌复戴三山游。
倾墙摧栋压老弱,冤声未定随洪流。
地文划劙水觱沸,十户八九生鱼头。
稍闻澶渊渡河日数万,河北不知虚几州。
累累襁负襄叶间,问舍无所耕无牛。
初来犹自得旷土,嗟尔後至将何怙。
刺史守令真分忧,明诏哀痛如父母。
庙堂已用伊吕徒,何时眼前见安堵。
疏远之谋未易陈,市上三言或成虎。
祸灾流行固无时,尧汤水旱人不知。
桓侯之疾初无证,扁鹊入秦始治病。
投胶盈掬俟河清,一箪岂能续民命。
虽然犹愿及此春,略讲周公十二政。
风生群口方出奇,老生常谈幸听之。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《流民叹》拼音标注
líu mín tàn
shuò fāng pín nián wú hǎo yǔ,
wǔ zhǒng bù rù xū chūn qīu。
ěr lái hòu tǔ zhōng yè zhèn,
yǒu sì jù áo fù dài sān shān yóu。
qīng qiáng cūi dòng yā lǎo ruò,
yuān shēng wèi dìng súi hóng líu。
dì wén huá lí shǔi bì fèi,
shí hù bā jǐu shēng yú tóu。
shāo wén chán yuān dù hé rì shù wàn,
hé běi bù zhī xū jī zhōu。
lèi lèi jiǎng fù xiāng yè jiān,
wèn shè wú suǒ gēng wú níu。
chū lái yóu zì dé kuàng tǔ,
jiē ěr hòu zhì jiāng hé hù。
cì shǐ shǒu lìng zhēn fēn yōu,
míng zhào āi tòng rú fù mǔ。
miào táng yǐ yòng yī lv̌ tú,
hé shí yǎn qián jiàn ān dǔ。
shū yuǎn zhī móu wèi yì chén,
shì shàng sān yán huò chéng hǔ。
huò zāi líu xíng gù wú shí,
yáo tāng shǔi hàn rén bù zhī。
huán hóu zhī jí chū wú zhèng,
biǎn què rù qín shǐ zhì bìng。
tóu xiáo yíng jú sì hé qīng,
yī dān qǐ néng xù mín mìng。
sūi rán yóu yuàn jí cǐ chūn,
lvè jiǎng zhōu gōng shí èr zhèng。
fēng shēng qún kǒu fāng chū qí,
lǎo shēng cháng tán xìng tīng zhī 。
- 上一篇:周公谨砚(四首选二)
- 下一篇:题阳关图二首