和舍弟中秋月
(宋代)黄庭坚
纤尘不隔四维净,寒光独照万象中。
少年气与节物竞,诗豪酒圣难争锋。
桓伊老骥思千里,尚能三弄当清风。
广文陋儒嬾於与,浩歌不眠倚梧桐。
百忧生火作内热,何时心与此月同。
後生晚出不勉学,从汉至今无扬雄。
天马权奇大宛种,吾家阿熊风骨耸。
言诗已出灵运前,行身未闻孟轲勇。
明窗文字不取读,蜘蛛结网尘堆壅。
少壮几时夏已秋,待而成人吾木拱。
怜汝起予秋月篇,我衰安得笔如椽。
但使樽中常有酒,不辞坐上更无毡。
把诗问字为汝说,便当侯家歌舞筵。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《和舍弟中秋月》拼音标注
hé shè dì zhōng qīu yuè
gāo qīu yáo luò sì shí wǔ,
qīng dū zǎo shuāng diāo gùi cóng。
xiān chén bù gé sì wéi jìng,
hán guāng dú zhào wàn xiàng zhōng。
shǎo nián qì yǔ jié wù jìng,
shī háo jǐu shèng nán zhēng fēng。
huán yī lǎo jì sī qiān lǐ,
shàng néng sān nòng dāng qīng fēng。
guǎng wén lòu rú lǎn yú yǔ,
hào gē bù mián yǐ wú tóng。
bǎi yōu shēng huǒ zuò nèi rè,
hé shí xīn yǔ cǐ yuè tóng。
hòu shēng wǎn chū bù miǎn xué,
cóng hàn zhì jīn wú yáng xióng。
tiān mǎ quán qí dà wǎn zhǒng,
wú jiā ā xióng fēng gǔ sǒng。
yán shī yǐ chū líng yùn qián,
xíng shēn wèi wén mèng kē yǒng。
míng chuāng wén zì bù qǔ dú,
zhī zhū jié wǎng chén dūi yōng。
shǎo zhuàng jī shí xià yǐ qīu,
dài ér chéng rén wú mù gǒng。
lián rǔ qǐ yú qīu yuè piān,
wǒ shuāi ān dé bǐ rú chuán。
dàn shǐ zūn zhōng cháng yǒu jǐu,
bù cí zuò shàng gèng wú zhān。
bǎ shī wèn zì wèi rǔ shuō,
biàn dāng hóu jiā gē wǔ yán 。
- 上一篇:和柳子玉官舍十首之土榻
- 下一篇:和孙莘老