观刘永年团练画角鹰
(宋代)黄庭坚
弄笔扫成苍角鹰,杀气棱棱动秋色。
爪拳金钩觜屈铁,万里风云藏劲翮。
兀立槎枒不畏人,眼看青冥有余力。
霜飞晴空塞草钩,云垂四野阴山黑。
此时轩然盍飞去,何乃漓屼立西壁。
祗应真骨下人世,不谓雄姿留粉墨。
造次更无高鸟喧,等闲亦恐狐狸吓。
旁观未必穷神妙,乃是天机贯胸臆。
瞻相突兀摩空材,想见其人英武格。
传闻挥毫颇容易,持以与人无甚惜。
物逢真赏世所珍,此画他年恐难得。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《观刘永年团练画角鹰》拼音标注
guān líu yǒng nián tuán liàn huà jiǎo yīng
líu hóu cái yǒng shì wú dí,
ài huà gōng fū yì chéng pǐ。
nòng bǐ sǎo chéng cāng jiǎo yīng,
shā qì léng léng dòng qīu sè。
zhuǎ quán jīn gōu zī qū tiě,
wàn lǐ fēng yún cáng jìng hé。
wù lì chá yá bù wèi rén,
yǎn kàn qīng míng yǒu yú lì。
shuāng fēi qíng kōng sāi cǎo gōu,
yún chúi sì yě yīn shān hēi。
cǐ shí xuān rán hé fēi qù,
hé nǎi lí wù lì xī bì。
zhī yìng zhēn gǔ xià rén shì,
bù wèi xióng zī líu fěn mò。
zào cì gèng wú gāo niǎo xuān,
děng xián yì kǒng hú lí xià。
páng guān wèi bì qióng shén miào,
nǎi shì tiān jī guàn xiōng yì。
zhān xiāng tū wù mó kōng cái,
xiǎng jiàn qí rén yīng wǔ gé。
chuán wén hūi háo pǒ róng yì,
chí yǐ yǔ rén wú shén xī。
wù féng zhēn shǎng shì suǒ zhēn,
cǐ huà tā nián kǒng nán dé 。