发白沙口次长芦
(宋代)黄庭坚

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《发白沙口次长芦》拼音标注
fā bái shā kǒu cì cháng lú
gāo shī jìu shǒu wěi,
wǒ wèi zhì zhōng quán。
guà xí mǎn fēng lì,
rú zhūi qiáng nǔ xián。
xiǎo fàng bái shā kǒu,
cháng lú jiàn chūi yān。
yī yè tuō qīu yǔ,
cāng jiāng bǎi chǐ chuán。
fǎn guān shì fēng bō,
shúi néng bǎo cháng nián。
niàn xī shēng lì qū,
yǔ shì què zhōu xuán。
dà dào shén xián xiá,
bǎi wù bù fèi juān。
shúi zhī mù lì jìng,
gǎi guān jìu shān chuān 。