寄升庵调黄莺儿

(明代)黄峨

晴雨酿春寒,见繁花树树,残泥涂满肠。登临倦,江流几湾?

云山几盘?天涯极目空肠断,寄书难。无情征雁,飞不到滇南。

黄峨

安人遂宁黄简肃公珂之女,新都杨修撰用修之继室也。用修在史馆正德丁丑,以谏巡幸不报,引疾,归里。明年王安人卒,又明年,继娶黄氏。

《寄升庵调黄莺儿》拼音标注

jì shēng ān diào huáng yīng ér
qíng yǔ niàng chūn hán,
jiàn fán huā shù shù,
cán ní tú mǎn cháng。
dēng lín juàn,
jiāng líu jī wān ?
yún shān jī pán ?
tiān yá jí mù kōng cháng duàn,
jì shū nán。
wú qíng zhēng yàn,
fēi bù dào diān nán。