送少章从翰林苏公余杭

(宋代)黄庭坚

东南淮海惟扬州,国士无双秦少游。
欲攀天关守九虎,但有笔力回万牛。
文学纵横乃如此,故应当家有季子。
时来谁能力作难,鸿雁行飞入道山。
斑衣儿啼真自乐,从师学道也不恶。
但使新年胜故年,即如常在郎罢前。

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。

《送少章从翰林苏公余杭》拼音标注

sòng shǎo zhāng cóng hàn lín sū gōng yú háng
dōng nán huái hǎi wéi yáng zhōu,
guó shì wú shuāng qín shǎo yóu。
yù pān tiān guān shǒu jǐu hǔ,
dàn yǒu bǐ lì húi wàn níu。
wén xué zòng héng nǎi rú cǐ,
gù yìng dāng jiā yǒu jì zǐ。
shí lái shúi néng lì zuò nán,
hóng yàn xíng fēi rù dào shān。
bān yī ér tí zhēn zì lè,
cóng shī xué dào yě bù è。
dàn shǐ xīn nián shèng gù nián,
jí rú cháng zài láng bà qián 。