
黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《过方城寻七叔祖旧题》拼音标注
guò fāng chéng xún qī shū zǔ jìu tí
zhuàng qì nán shān ruò kě pái,
jīn wèi yě mǎ yǔ chén āi。
qīng tán luò bǐ yī wàn zì,
bái yǎn jǔ shāng sān bǎi bēi。
zhōu dǐng bù chóu kāng hù jià,
yù zhāng yuán shì dòng liáng cái。
juàn rán hūi tì fāng chéng lù,
guān gài dāng nián xiàng cǐ lái 。