赋陈季张北轩杏花

(宋代)黄庭坚

青春不拣势薄厚,春到人家尽花柳。
杏园主人殊未来,岂谓一枝先入手。
天晴日暖笼紫烟,镜里红妆犹带酒。
江梅已尽桃李迟,此时此花即吾友。
栏边渐满枝上空,叹息踌躇为之久。
荣衰何异人一生,少壮蹔时成老丑。
狂痴未解惜光阴,不饮十人常八九。
岂如大醉升糟邱,太古乾坤随处有。
更当种子如董仙,抟米谁能问升斗。

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。

《赋陈季张北轩杏花》拼音标注

fù chén jì zhāng běi xuān xìng huā
qīng chūn bù jiǎn shì bó hòu,
chūn dào rén jiā jǐn huā lǐu。
xìng yuán zhǔ rén shū wèi lái,
qǐ wèi yī zhī xiān rù shǒu。
tiān qíng rì nuǎn lóng zǐ yān,
jìng lǐ hóng zhuāng yóu dài jǐu。
jiāng méi yǐ jǐn táo lǐ chí,
cǐ shí cǐ huā jí wú yǒu。
lán biān jiàn mǎn zhī shàng kōng,
tàn xī chóu chú wèi zhī jǐu。
róng shuāi hé yì rén yī shēng,
shǎo zhuàng zhàn shí chéng lǎo chǒu。
kuáng chī wèi jiě xī guāng yīn,
bù yǐn shí rén cháng bā jǐu。
qǐ rú dà zùi shēng zāo qīu,
tài gǔ gān kūn súi chù yǒu。
gèng dāng zhǒng zǐ rú dǒng xiān,
tuán mǐ shúi néng wèn shēng dǒu 。