
黄承吉
(1771—1842)清江苏江都人,字谦牧,号春谷。嘉庆十年进士。官岑溪知县。治经学宗汉儒,兼通历算,能辨中西异同。工诗古文。论史每独具只眼,尝以司马迁为孟子后尊圣明道之第一人,而为班固所诬。有《梦陔堂集》。
《读汪容甫遗诗》拼音标注
dú wāng róng fǔ yí shī
jīng zhú wú xiāng ràng shǐ tōng,
jiàn mó xī chì liè jiā zōng。
gù liáng shàng yì zōng hé tuǒ,
wáng càn piān xū yì cài yōng。
màn dào yī wén nán shì hǔ,
xīn cóng jǐu sè sì kūi lóng。
sùi jīn líng luò wú duō zài,
zì zì dū chéng bǎi liàn fēng。