送侯豫瞻铨部

(明代)黄淳耀

贤达不妄出,忠孝从所务。静为南陔咏,春晖满庭树。

迟回方北征,摇裔复南骛。旷野卧粳稻,严城坠霜露。

舟车奔王命,晨昏难久驻。大哉丰沛都,建立甚完固。

天堑浩呼汹,龙虎郁盘互。选部贵清通,英僚接鹓鹭。

明明水镜姿,触事展心悟。天下今未宁,此邦困征赋。

识者推其源,颇谓举劾误。夫子敬王猷,秉哲佐当路。

既精山公鉴,弥深康乐趣。游盘值休浣,洒落命毫素。

况闻近养期,斑綵及春煦。衮衮长安客,此乐谁敢妒。

蹇余方窥观,峥嵘守章句。踌躇十年心,岂其雕虫故。

赤霄奋鸾凤,白水困鲵鲋。虽然异贤愚,敢不怀散聚。

天海莽空阔,飞沉终一遇。此意缅纵横,骊歌歌日暮。

黄淳耀

黄淳耀(1605~1645)明末进士、抗清英雄。初名金耀,字蕴生,一字松厓,号陶庵,又号水镜居士,汉族,南直隶苏州府嘉定(今属上海)人。曾组“直言社”,崇祯十六年成进士,归益研经籍。弘光元年,嘉定人抗清起义,与侯峒曾被推为首领。城破后,与弟黄渊耀自缢于馆舍。能诗文,有《陶庵集》。

《送侯豫瞻铨部》拼音标注

sòng hóu yù zhān quán bù
xián dá bù wàng chū,
zhōng xiào cóng suǒ wù。
jìng wèi nán gāi yǒng,
chūn hūi mǎn tíng shù。
chí húi fāng běi zhēng,
yáo yì fù nán wù。
kuàng yě wò gēng dào,
yán chéng zhùi shuāng lù。
zhōu chē bēn wáng mìng,
chén hūn nán jǐu zhù。
dà zāi fēng pèi dū,
jiàn lì shén wán gù。
tiān qiàn hào hū xiōng,
lóng hǔ yù pán hù。
xuǎn bù gùi qīng tōng,
yīng liáo jiē yuān lù。
míng míng shǔi jìng zī,
hóng shì zhǎn xīn wù。
tiān xià jīn wèi níng,
cǐ bāng kùn zhēng fù。
shì zhě tūi qí yuán,
pǒ wèi jǔ hé wù。
fū zǐ jìng wáng yóu,
bǐng zhé zuǒ dāng lù。
jì jīng shān gōng jiàn,
mí shēn kāng lè qù。
yóu pán zhí xīu wǎn,
sǎ luò mìng háo sù。
kuàng wén jìn yǎng qī,
bān cǎi jí chūn xǔ。
gǔn gǔn cháng ān kè,
cǐ lè shúi gǎn dù。
jiǎn yú fāng kūi guān,
zhēng róng shǒu zhāng jù。
chóu chú shí nián xīn,
qǐ qí diāo chóng gù。
chì xiāo fèn luán fèng,
bái shǔi kùn ní fù。
sūi rán yì xián yú,
gǎn bù huái sàn jù。
tiān hǎi mǎng kōng kuò,
fēi chén zhōng yī yù。
cǐ yì miǎn zòng héng,
lí gē gē rì mù。