和时运

(明代)黄淳耀

翩翩同人,蔼蔼芳朝。非驾非舟,即彼近郊。新蓱泛沚,温煦凝宵。

一雨如丝,溪卉皆苗。悠悠方塘,我缨既濯。膴膴清圳,载游载瞩。

时节来斯,怅如未足。寓目成赏,式陶且乐。昔经鲁邦,吟咏清沂。

古人邈矣,浩叹遄归。茝香在怀,独弦是挥。岂有荣名,投竿以追。

班荆荫松,指曰吾庐。雉雊登垄,鸥行炯如。弟子撰杖,先生提壶。

物我欣欣,一欢在余。

黄淳耀

黄淳耀(1605~1645)明末进士、抗清英雄。初名金耀,字蕴生,一字松厓,号陶庵,又号水镜居士,汉族,南直隶苏州府嘉定(今属上海)人。曾组“直言社”,崇祯十六年成进士,归益研经籍。弘光元年,嘉定人抗清起义,与侯峒曾被推为首领。城破后,与弟黄渊耀自缢于馆舍。能诗文,有《陶庵集》。

《和时运》拼音标注

hé shí yùn
piān piān tóng rén,
ǎi ǎi fāng zhāo。
fēi jià fēi zhōu,
jí bǐ jìn jiāo。
xīn píng fàn zhǐ,
wēn xǔ níng xiāo。
yī yǔ rú sī,
xī hùi jiē miáo。
yōu yōu fāng táng,
wǒ yīng jì zhuó。
hū hū qīng zhèn,
zài yóu zài zhǔ。
shí jié lái sī,
chàng rú wèi zú。
yù mù chéng shǎng,
shì táo qiě lè。
xī jīng lǔ bāng,
yín yǒng qīng yí。
gǔ rén miǎo yǐ,
hào tàn chuán gūi。
chǎi xiāng zài huái,
dú xián shì hūi。
qǐ yǒu róng míng,
tóu gān yǐ zhūi。
bān jīng yìn sōng,
zhǐ yuē wú lú。
zhì gòu dēng lǒng,
ōu xíng jiǒng rú。
dì zǐ zhuàn zhàng,
xiān shēng tí hú。
wù wǒ xīn xīn,
yī huān zài yú。