瀼西寻少陵故宅不得

(宋代)黄琮

君心出峡水,日夜趋襄阳。萍踪滞夔府,两鬓成秋霜。

西阁闻猿声,终日涕泗滂。白盐与赤甲,万仞山苍苍。

我来寻瀼西,村树亦已荒。故券傥可得,为君新草堂。

黄琮

宋兴化军莆田人,字子方。哲宗元符三年进士。为长溪尉。迁知闽清,不畏强御,捐俸代民输租,时有“闽清清过伯夷清”之谣。移知同安,与陈麟、翁谷号“三循吏”。后通判漳州,年五十二致仕。

《瀼西寻少陵故宅不得》拼音标注

ráng xī xún shǎo líng gù zhái bù dé
jūn xīn chū xiá shǔi,
rì yè qū xiāng yáng。
píng zōng zhì kúi fǔ,
liǎng bìn chéng qīu shuāng。
xī gé wén yuán shēng,
zhōng rì tì sì pāng。
bái yán yǔ chì jiǎ,
wàn rèn shān cāng cāng。
wǒ lái xún ráng xī,
cūn shù yì yǐ huāng。
gù quàn tǎng kě dé,
wèi jūn xīn cǎo táng。