酬孙子贻古镜歌
(明代)皇甫汸

皇甫汸
(1497—1582)明苏州长洲人,字子循,号百泉。皇甫录第三子。嘉靖八年进士,授工部主事,官至云南佥事,以计典论黜。好声色狎游。工诗,尤精书法。有《百泉子绪论》、《解颐新语》、《皇甫司勋集》。
《酬孙子贻古镜歌》拼音标注
chóu sūn zǐ yí gǔ jìng gē
měi rén yí wǒ gǔ míng jìng,
yuè kě nǐ xíng bīng nǐ yíng。
bài shòu hé rú huái bì gūi,
xiāng pàn qǐ yì tóu zhū zèng。
miàn shì yín huá ruò fā xíng,
bèi cuò diāo wén huǎng nán rèn。
chóng pán yǐn jié xìu sè bān,
bó wù yún zì kāi yuán jiān。
shéng qióng jiān qǐ sì zuò lǎng,
zhěng guān shěng dài chóu rén yán。
shǎo nián bèi fú duō yě yàn,
shèng shì rù zhāo guān zhě xiàn。
é méi jù zhī zhòng nv̌ jí,
xiān yāo fān chéng hòu gōng qiǎn。
shì tú tǎn àn bù kān chén,
chī mèi zòng héng zhòu xiàng rén。
què dǐ lín zōng xū bǐng jiàn,
zhēng yán zhù xià zhǐ tóng chén。
cóng cǐ nián huá qiáo cùi jǐn,
jīng yuè wàng mù chǐ róng jìn。
yìng yù dū fēi péi kǎi róng,
sù máo jiàn gǎi pān rén bìn。
jūn bù jiàn xú qīng chí jié mài xiāng xún,
lǐ shēng yī jìng jià qiān jīn。
jiā hùi kāng kǎi qíng yóu gǔ,
duǎn gē líu chuán chēng zhì jīn。
kùi wǒ wēi cái xiǎng shúi sì,
hé jūn mò guāng liáng zì qīn。
shì jiāo fēn fēn zǒng rú miàn,
hé yǐ bào zhī wéi cǐ xīn。