登留台山

(明代)黄镐

病起诗魔酷爱山,一登山路便开颜。残红满地春将老,新绿当阶疑自閒。

醉后恍疑尘世小,年来弥觉宦途艰。回头忽动乡关思,飞鸟长空未得还。

黄镐

(?—1483)明福建侯官人,字叔高。正统十年进士。试事都察院,以明习法律授御史。十四年按贵州,时苗民起事,官军败,镐以孤军固守平越九月,城卒全。成化间擢广东左参政,官终南京户部尚书,乞归卒。谥襄敏。

《登留台山》拼音标注

dēng líu tái shān
bìng qǐ shī mó kù ài shān,
yī dēng shān lù biàn kāi yán。
cán hóng mǎn dì chūn jiāng lǎo,
xīn lv̀ dāng jiē yí zì xián。
zùi hòu huǎng yí chén shì xiǎo,
nián lái mí jué huàn tú jiān。
húi tóu hū dòng xiāng guān sī,
fēi niǎo cháng kōng wèi dé huán。