华藏雨望

(清代)黄蛟起

烟雨迷离处,长天蔽复开。乍惊千树失,陡挟一峰来。

秋老江枫健,风寒塞雁哀。莲花最高顶,龙带湿云回。

黄蛟起

黄蛟起(1654一?),字孝存,号晓岑。清无锡人。诸生。素负才名,而蹭蹬不遇。所撰《西神从话》传于世,有《我闲草》、《啸阁草》。

《华藏雨望》拼音标注

huá cáng yǔ wàng
yān yǔ mí lí chù,
cháng tiān bì fù kāi。
zhà liáng qiān shù shī,
dǒu xié yī fēng lái。
qīu lǎo jiāng fēng jiàn,
fēng hán sāi yàn āi。
lián huā zùi gāo dǐng,
lóng dài shī yún húi。