
黄溍
黄溍(1277年11月27日—1357年10月18日),字晋卿,一字文潜,婺州路义乌(今浙江义乌)人,元代著名史官、文学家、书法家、画家。他文思敏捷,才华横溢,史识丰厚。一生著作颇丰,诗、词、文、赋及书法、绘画无所不精,与浦江的柳贯、临川的虞集、豫章的揭徯斯,被称为元代“儒林四杰”。他的门人宋濂、王袆、金涓、傅藻等皆有名于世。
《寄别宋推官》拼音标注
jì bié sòng tūi guān
mù duàn xiān fān qù mò cóng,
piān rán xīn zhú běi fēi hóng。
wèi wàng lv̀ mù zhūi yóu shèng,
kuàng tiǎn huáng táng lǐ shù chóng。
nán guó jī rén gē zhào bó,
hàn tíng yǒu rì xiāng yú gōng。
yōu yōu jù sàn hé kān jì,
qū zǒu zhōng qī chū xià fēng。