金缕曲 其十一
(清代)黄钧宰
万古青宵月,照长淮,遥遥千里,挺生双杰。满地烽尘天作合,成就一家冰雪。
才显出,雄姿英烈,汗马功名蕉鹿梦,好男儿,消得夫人节,易名典,臣心铁。
表扬忠义文人业,十年来,填词角艺,名心销歇。忽见词坛宫谱曲,摹绘声情激越,要不使,英名磨灭。
如此齐眉千载幸,笑人闲,莺燕伤离别,情至者,心同热。

黄钧宰
1826-1895年,一名振钧,字宰平,钵池山农,别号天河生,江苏淮安人。他“性好词赋而不乐制艺”,“一生偃蹇不遇,”中年丧偶,益佗祭,不自聊。”著有《比玉楼传奇四种》,其一《十二红》为揭露南河总督署的积弊而作,针砭甚力,也最著名;《金壶七墨》记游幕期间之亲见亲闻,保存了一些有关鸦片战争的珍贵史料,是著名笔记,论者以为“作小说观可,作子书观,作史书观,作经书观亦无不可。”又有《比玉楼遗稿》、《谈兵录》等。
《金缕曲 其十一》拼音标注
jīn lv̌ qū qí shí yī
wàn gǔ qīng xiāo yuè,
zhào cháng huái,
yáo yáo qiān lǐ,
tǐng shēng shuāng jié。
mǎn dì fēng chén tiān zuò hé,
chéng jìu yī jiā bīng xuě。
cái xiǎn chū,
xióng zī yīng liè,
hàn mǎ gōng míng jiāo lù mèng,
hǎo nán ér,
xiāo dé fū rén jié,
yì míng diǎn,
chén xīn tiě。
biǎo yáng zhōng yì wén rén yè,
shí nián lái,
tián cí jiǎo yì,
míng xīn xiāo xiē。
hū jiàn cí tán gōng pǔ qū,
mó hùi shēng qíng jī yuè,
yào bù shǐ,
yīng míng mó miè。
rú cǐ qí méi qiān zài xìng,
xiào rén xián,
yīng yàn shāng lí bié,
qíng zhì zhě,
xīn tóng rè。