送范卿后马上值雨作

(明代)黄克晦

天涯双鬓易成丝,何处凄凉可泪垂。
花下一樽相送后,雨中匹马独归时。
逐臣离恨迷芳草,滞客愁心挂柳枝。
明发西山风日好,道房禅榻与谁期。

黄克晦

明福建惠安人,一作晋江人,字孔昭,号吾野。能诗、善书、工画,称三绝。少时于沙岸画沙作山水景物,长学画,宗沈周,笔甚苍劲,称神品。有《北平稿》、《楚游集》、《匡庐唱和集》、《吾野诗集》。

《送范卿后马上值雨作》拼音标注

sòng fàn qīng hòu mǎ shàng zhí yǔ zuò
tiān yá shuāng bìn yì chéng sī,
hé chù qī liáng kě lèi chúi。
huā xià yī zūn xiāng sòng hòu,
yǔ zhōng pǐ mǎ dú gūi shí。
zhú chén lí hèn mí fāng cǎo,
zhì kè chóu xīn guà lǐu zhī。
míng fā xī shān fēng rì hǎo,
dào fáng shàn tà yǔ shúi qī 。