东宁春兴六首 其五

(清代)黄佺

青山舒却丽容姿,士女欢游杂沓时。尽解园林看芍药,谁从荆棘辨灵芝。

无名鸟雀呼还止,有节筼筜翠自宜。今古枯荣非一定,祇应醉酒复吟诗。

黄佺

黄佺,字半偓。台湾县人。清雍正十二年(1734)拔贡。乾隆五年(1740)分修《台湾府志》,喜谈诗。著有《草庐诗草》及《东宁吟草》等。

《东宁春兴六首 其五》拼音标注

dōng níng chūn xīng lìu shǒu qí wǔ
qīng shān shū què lì róng zī,
shì nv̌ huān yóu zá tà shí。
jǐn jiě yuán lín kàn sháo yào,
shúi cóng jīng jí biàn líng zhī。
wú míng niǎo què hū huán zhǐ,
yǒu jié yún dāng cùi zì yí。
jīn gǔ kū róng fēi yī dìng,
qí yìng zùi jǐu fù yín shī。