道伦竹阁
(宋代)黄裳
曾看孤山翠微麓,回环阁下千茎竹。醉吟先生唐室贤,洒落情怀出流俗。
赤城德士攀高风,特借嘉名榜山腹。雪霜难犯为心虚,直节凌云耸苍玉。
月华弄影无纤士,合有丹霄凤来宿。赵州庭柏如己知,扫却閒言且观独。
九年当作无生游,慎勿窥红堕私欲。况是天台掌仙箓,炼矿成金石龙谷。
落花流水好寻真,岂特萧萧阁前绿。

黄裳
黄裳(1044-1130),字勉仲,延平(今福建南平)人。元丰五年(1082)进士第一,累官至端明殿学士。卒赠少傅。著有《演山先生文集》、《演山词》。黄裳是北宋著名文学家和词人,其词语言明艳,如春水碧玉,令人心醉,著有《演山先生文集》、《演山词》,词作以《减字木兰花》最为著名,流传甚广。
《道伦竹阁》拼音标注
dào lún zhú gé
céng kàn gū shān cùi wēi lù,
húi huán gé xià qiān jīng zhú。
zùi yín xiān shēng táng shì xián,
sǎ luò qíng huái chū líu sú。
chì chéng dé shì pān gāo fēng,
tè jiè jiā míng bǎng shān fù。
xuě shuāng nán fàn wèi xīn xū,
zhí jié líng yún sǒng cāng yù。
yuè huá nòng yǐng wú xiān shì,
hé yǒu dān xiāo fèng lái sù。
zhào zhōu tíng bǎi rú jǐ zhī,
sǎo què xián yán qiě guān dú。
jǐu nián dāng zuò wú shēng yóu,
shèn wù kūi hóng duò sī yù。
kuàng shì tiān tái zhǎng xiān lù,
liàn kuàng chéng jīn shí lóng gǔ。
luò huā líu shǔi hǎo xún zhēn,
qǐ tè xiāo xiāo gé qián lv̀。