客语

(元代)黄石翁

旧时供奉曲,歌者亦无人。但感岁年晚,不知天地春。

客犹谈宝庆,吾亦及咸淳。何处杨花过,飞来照角巾。

黄石翁

元南康人,字可玉,号松瀑,又号狷叟。少多疾,父母强使为道士,所居室多唐宋杂迹。善诗。有《松瀑集》。

《客语》拼音标注

kè yǔ
jìu shí gōng fèng qū,
gē zhě yì wú rén。
dàn gǎn sùi nián wǎn,
bù zhī tiān dì chūn。
kè yóu tán bǎo qìng,
wú yì jí xián chún。
hé chù yáng huā guò,
fēi lái zhào jiǎo jīn。