和白云庵七首·白云庵

(宋代)黄庶

白云无种满地生,有时出山为雨露。
老僧惆怅望云归,尽日庵前自来去。

黄庶

宋洪州分宁人,字亚父。黄湜子。仁宗庆历二年进士。历佐一府三州,皆为从事。后摄知康州。工诗。有《伐檀集》。

《和白云庵七首·白云庵》拼音标注

hé bái yún ān qī shǒu · bái yún ān
bái yún wú zhǒng mǎn dì shēng,
yǒu shí chū shān wèi yǔ lù。
lǎo sēng chóu chàng wàng yún gūi,
jǐn rì ān qián zì lái qù 。