扬州慢 萤苑怀古

(清代)黄燮清

疏柳摇愁,夕阳催暝,可怜梦里芜城。自琼花谢后,早粉黛飘零。

叹当日、河边士女,断燐衰焰,都化流萤。问凄凉、谁吊黄昏,犹有箫声。

翠桡暂倚,玉钩斜、荒草青青。算艳冢秋深,离宫夜老,留得残星。

不照画眉帘子,无聊处、雨灭还明。诉兴亡遗恨,招凉人语疏灯。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《扬州慢 萤苑怀古》拼音标注

yáng zhōu màn yíng yuàn huái gǔ
shū lǐu yáo chóu,
xī yáng cūi míng,
kě lián mèng lǐ wú chéng。
zì qióng huā xiè hòu,
zǎo fěn dài piāo líng。
tàn dāng rì 、 hé biān shì nv̌,
duàn lín shuāi yàn,
dū huà líu yíng。
wèn qī liáng 、 shúi diào huáng hūn,
yóu yǒu xiāo shēng。
cùi náo zàn yǐ,
yù gōu xié 、 huāng cǎo qīng qīng。
suàn yàn zhǒng qīu shēn,
lí gōng yè lǎo,
líu dé cán xīng。
bù zhào huà méi lián zǐ,
wú liáo chù 、 yǔ miè huán míng。
sù xīng wáng yí hèn,
zhāo liáng rén yǔ shū dēng。