声声慢 秋声

(清代)黄燮清

无人庭院,有梦帘栊,昨宵蝉鬓先凉。瑟瑟萧萧,清清冷冷昏黄。

不知是风是雨,是疏桐、还是幽篁。挑灯坐,更月边短笛,吹起邻墙。

闲向栏干悄倚,正玉簪开遍,露静疏香。管领芳阶,花阴添补啼螀。

谁家捣衣归去,锦迥文、织恨空房。眠易警,最高楼、从此夜长。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《声声慢 秋声》拼音标注

shēng shēng màn qīu shēng
wú rén tíng yuàn,
yǒu mèng lián lóng,
zuó xiāo chán bìn xiān liáng。
sè sè xiāo xiāo,
qīng qīng lěng lěng hūn huáng。
bù zhī shì fēng shì yǔ,
shì shū tóng 、 huán shì yōu huáng。
tiāo dēng zuò,
gèng yuè biān duǎn dí,
chūi qǐ lín qiáng。
xián xiàng lán gān qiǎo yǐ,
zhèng yù zān kāi biàn,
lù jìng shū xiāng。
guǎn lǐng fāng jiē,
huā yīn tiān bǔ tí jiāng。
shúi jiā dǎo yī gūi qù,
jǐn jiǒng wén 、 zhī hèn kōng fáng。
mián yì jǐng,
zùi gāo lóu 、 cóng cǐ yè cháng。