玲珑四犯 题慈辉馆女史横琴坐月遗照 用梦窗体

(清代)黄燮清

庭院空明,正露浥铢衣,凉浸纹荐。水调烟情,难寄楚云天远。

幽梦不到人间,但付与、绛河清浅。恁画楼、一霎西风,愁入数行新雁。

玉箫虚忆琼花馆。二分秋、镜中消与。钿徽莹作珍珠泪,合借冰丝成串。

无计遣得黄昏,星户长垂罗幔。念沈郎腰瘦,肠断处,知谁见。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《玲珑四犯 题慈辉馆女史横琴坐月遗照,用梦窗体》拼音标注

líng lóng sì fàn tí cí hūi guǎn nv̌ shǐ héng qín zuò yuè yí zhào,yòng mèng chuāng tǐ
tíng yuàn kōng míng,
zhèng lù yì zhū yī,
liáng jìn wén jiàn。
shǔi diào yān qíng,
nán jì chǔ yún tiān yuǎn。
yōu mèng bù dào rén jiān,
dàn fù yǔ 、 jiàng hé qīng qiǎn。
rèn huà lóu 、 yī shà xī fēng,
chóu rù shù xíng xīn yàn。
yù xiāo xū yì qióng huā guǎn。
èr fēn qīu 、 jìng zhōng xiāo yǔ。
diàn hūi yíng zuò zhēn zhū lèi,
hé jiè bīng sī chéng chuàn。
wú jì qiǎn dé huáng hūn,
xīng hù cháng chúi luō màn。
niàn shěn láng yāo shòu,
cháng duàn chù,
zhī shúi jiàn。