高阳台 同人邀集长丰山馆有序

(清代)黄燮清

蓼补篱根,蘋香镜里,无风无雨汀洲。商略寻诗,最难俊侣清游。

年来尘鬓浮名误,醉乡中、迟了封侯。小勾留。只许看山,不许悲秋。

鉴湖乞假寻常事,问何人招隐,先醉闲鸥。坐对苍茫,生怜高处多愁。

暮云渐有催钟意,近黄昏、才理归舟。尚回头。且等斜阳,红过城楼。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《高阳台 同人邀集长丰山馆有序》拼音标注

gāo yáng tái tóng rén yāo jí cháng fēng shān guǎn yǒu xù
liǎo bǔ lí gēn,
pín xiāng jìng lǐ,
wú fēng wú yǔ tīng zhōu。
shāng lvè xún shī,
zùi nán jùn lv̌ qīng yóu。
nián lái chén bìn fú míng wù,
zùi xiāng zhōng 、 chí le fēng hóu。
xiǎo gōu líu。
zhǐ xǔ kàn shān,
bù xǔ bēi qīu。
jiàn hú qǐ jiǎ xún cháng shì,
wèn hé rén zhāo yǐn,
xiān zùi xián ōu。
zuò dùi cāng máng,
shēng lián gāo chù duō chóu。
mù yún jiàn yǒu cūi zhōng yì,
jìn huáng hūn 、 cái lǐ gūi zhōu。
shàng húi tóu。
qiě děng xié yáng,
hóng guò chéng lóu。