齐天乐 车中竟夜不寐

(清代)黄燮清

寻常此际偎香影,消磨画帘灯趣。昵枕支鬟,携奁照梦,各种温柔难诉。

欢襟易阻。自依恋浮名,便成羁旅。半夜鞭声,马驮残月出平楚。

花朝弹指过了,怅芳华有限,抛掷尘土。绮帐闻莺,罗裙斗蝶,往事一天风絮。

窗前翠羽。应诵我年年,惜春诗句。别恨零星,晓来都化雨。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《齐天乐 车中竟夜不寐》拼音标注

qí tiān lè chē zhōng jìng yè bù mèi
xún cháng cǐ jì wēi xiāng yǐng,
xiāo mó huà lián dēng qù。
nì zhěn zhī huán,
xié lián zhào mèng,
gè zhǒng wēn róu nán sù。
huān jīn yì zǔ。
zì yī liàn fú míng,
biàn chéng jī lv̌。
bàn yè biān shēng,
mǎ tuó cán yuè chū píng chǔ。
huā zhāo dàn zhǐ guò le,
chàng fāng huá yǒu xiàn,
pāo zhí chén tǔ。
qǐ zhàng wén yīng,
luō qún dǒu dié,
wǎng shì yī tiān fēng xù。
chuāng qián cùi yǔ。
yìng sòng wǒ nián nián,
xī chūn shī jù。
bié hèn líng xīng,
xiǎo lái dū huà yǔ。