西湖月 本意

(清代)黄燮清

素云捧出冰盘,照十顷琉璃,镜奁初拭。露横天杳,星随树迥,数峰烟积。

芙蕖香自远,衬里外、红桥秋四壁。待鼓棹、停入西村,摇碎半湖残白。

回思载酒鸣榔,趁七月新凉,霁痕沈碧。旧游如昨,流光易改,去年今夕。

怀人清梦杳,和一曲、琼箫谁听得。正花底、三两鸳鸯,睡醒无力。

黄燮清

黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。

《西湖月 本意》拼音标注

xī hú yuè běn yì
sù yún pěng chū bīng pán,
zhào shí qǐng líu lí,
jìng lián chū shì。
lù héng tiān yǎo,
xīng súi shù jiǒng,
shù fēng yān jī。
fú qú xiāng zì yuǎn,
chèn lǐ wài 、 hóng qiáo qīu sì bì。
dài gǔ zhuō 、 tíng rù xī cūn,
yáo sùi bàn hú cán bái。
húi sī zài jǐu míng láng,
chèn qī yuè xīn liáng,
jì hén shěn bì。
jìu yóu rú zuó,
líu guāng yì gǎi,
qù nián jīn xī。
huái rén qīng mèng yǎo,
hé yī qū 、 qióng xiāo shúi tīng dé。
zhèng huā dǐ 、 sān liǎng yuān yāng,
shùi xǐng wú lì。