寄寿母舅郑梅所先生暨妗李氏七十得齿字
(明代)黄仲昭
南湖衍庆源,一派流迤逦。乌石山前秀气钟,华堂矗矗连云起。
中有齐眉鹤发仙,紫凤青鸾相并峙。阅世升平七十年,方瞳双碧照秋水。
梅花灼烁晚方妍,慈竹茏葱寒更美。我昔栖迟故国时,长向堂前拜容止。
撤蔀砭愚荷爱深,于分虽甥恩则子。年来幸获遭圣明,玉笋联班五云里。
闽南回首天茫茫,献寿无由斟绿蚁。题诗远寄鹤南归,聊代芳筵祝遐祉。
我家双亲七十馀,别来久旷供甘旨。却喜城东数亩庐,门墙咫尺联桑梓。
相期朝暮慰离怀,寿域徜徉乐馀齿。

黄仲昭
(1435—1508)明福建莆田人,名潜,号退岩居士,以字行。成化二年进士。授编修。以直谏被杖,谪湘潭知县,又改南京大理评事。后以亲不逮养,遂不出。弘治初起江西提学佥事。久之乞归,日事著述,学者称未轩先生。有《未轩集》、《八闽通志》等。
《寄寿母舅郑梅所先生暨妗李氏七十得齿字》拼音标注
jì shòu mǔ jìu zhèng méi suǒ xiān shēng jì jìn lǐ shì qī shí dé chǐ zì
nán hú yǎn qìng yuán,
yī pài líu yǐ lǐ。
wū shí shān qián xìu qì zhōng,
huá táng chù chù lián yún qǐ。
zhōng yǒu qí méi hè fā xiān,
zǐ fèng qīng luán xiāng bìng zhì。
yuè shì shēng píng qī shí nián,
fāng tóng shuāng bì zhào qīu shǔi。
méi huā zhuó shuò wǎn fāng yán,
cí zhú lóng cōng hán gèng měi。
wǒ xī qī chí gù guó shí,
cháng xiàng táng qián bài róng zhǐ。
chè bù biān yú hé ài shēn,
yú fēn sūi shēng ēn zé zǐ。
nián lái xìng huò zāo shèng míng,
yù sǔn lián bān wǔ yún lǐ。
mǐn nán húi shǒu tiān máng máng,
xiàn shòu wú yóu zhēn lv̀ yǐ。
tí shī yuǎn jì hè nán gūi,
liáo dài fāng yán zhù xiá zhǐ。
wǒ jiā shuāng qīn qī shí yú,
bié lái jǐu kuàng gōng gān zhǐ。
què xǐ chéng dōng shù mǔ lú,
mén qiáng zhǐ chǐ lián sāng zǐ。
xiāng qī zhāo mù wèi lí huái,
shòu yù cháng yáng lè yú chǐ。