寄女 其一

(清代)黄遵宪

团团鸡子黄,滟滟花猪肉。双鸡日馈洎,毋许窍更鹜。

饭蒸粳稻香,酒泼葡萄绿。庖丁日解牛,碎切煮烂熟。

吹沫成白波,碾尘积红曲。罨以自然鼎,浓过留香粥。

我日啜此汁,十载未餍足。勿告而翁知,知之恐眉䠞。

牛旁侍阎罗,黄金狞四目。云欲取屠人,横叉入地狱。

佛自爱众生,我自食天禄。嗟予患疟后,负风几欲伏。

计臂小半分,量腰剩一束。两颊旋深涡,而今渐平复。

须白一二茎,双鬓尚垂绿。朝朝软饱后,行行扪余腹。

寄汝近时影,祝我他时福。

黄遵宪

黄遵宪(1848年4月27日~1905年3月28日)晚清诗人,外交家、政治家、教育家。字公度,别号人境庐主人,汉族客家人,广东省梅州人,光绪二年举人,历充师日参赞、旧金山总领事、驻英参赞、新加坡总领事,戊戌变法期间署湖南按察使,助巡抚陈宝箴推行新政。工诗,喜以新事物熔铸入诗,有“诗界革新导师”之称。黄遵宪有《人镜庐诗草》、《日本国志》、《日本杂事诗》。被誉为“近代中国走向世界第一人”。

《寄女 其一》拼音标注

jì nv̌ qí yī
tuán tuán jī zǐ huáng,
yàn yàn huā zhū ròu。
shuāng jī rì kùi jì,
wú xǔ qiào gèng mù。
fàn zhēng gēng dào xiāng,
jǐu pō pú táo lv̀。
páo dīng rì jiě níu,
sùi qiē zhǔ làn shú。
chūi mò chéng bái bō,
niǎn chén jī hóng qū。
yǎn yǐ zì rán dǐng,
nóng guò líu xiāng zhōu。
wǒ rì chuò cǐ zhī,
shí zài wèi yàn zú。
wù gào ér wēng zhī,
zhī zhī kǒng méi cù。
níu páng shì yán luō,
huáng jīn níng sì mù。
yún yù qǔ tú rén,
héng chā rù dì yù。
fó zì ài zhòng shēng,
wǒ zì shí tiān lù。
jiē yú huàn nvè hòu,
fù fēng jī yù fú。
jì bì xiǎo bàn fēn,
liàng yāo shèng yī shù。
liǎng jiá xuán shēn wō,
ér jīn jiàn píng fù。
xū bái yī èr jīng,
shuāng bìn shàng chúi lv̀。
zhāo zhāo ruǎn bǎo hòu,
xíng xíng mén yú fù。
jì rǔ jìn shí yǐng,
zhù wǒ tā shí fú。