
黄佐
(1490—1566)明广东香山人,字才伯,号泰泉。正德十六年进士,选庶吉士,授编修。出为江西提学佥事,旋改督广西学校。弃官归养,久之起右春坊右谕德,擢侍读学士,掌南京翰林院事。与大学士夏言论河套事不合,寻罢归,日与诸生论道。学从程、朱为宗,学者称泰泉先生。所著《乐典》,自谓泄造化之秘。卒,赠礼部右侍郎,谥文裕。
《罗浮酥醪观》拼音标注
luō fú sū láo guān
ān qī shēng,
yǐn tiān jiāng。
zùi hòu yī xū xī,
shǔi lù huà zuò sū láo xiāng。
biāo cān líng yǔ yǐ fēi qù,
xuán qīu mò mò xuě máng máng。
gé hóng dé dān shā,
liàn xiàng ān qī jiā。
hé chē zhuǎn yùn súi rì huá,
dān chéng yì dé shāng jǐu xiá。
tiān duān bǐ yì bù kě jiàn,
bì jiàn chāng pú kāi zǐ huā。
- 上一篇:和王子汝孝二首 其二
- 下一篇:罗浮钓鳌石有怀罗豫章先生