梦游仙吟

(明代)黄佐

大罗天高高众天,梦乘凤车挥麟鞭。扪奎历轸入超忽,下视齐州空九烟。

天真皇人见我笑,示我丹诠启玄窍。玄之又玄言莫传,玄以言传非道妙。

拜领天诀葆天和,灵宝在体消群魔。斡旋杓斗酌元气,坐令厄劫归无何。

郁轮驾我出东极,呼取星辰拥瑶舄。罡风耳畔吹素云,瑞叶琪花满层碧。

黄佐

(1490—1566)明广东香山人,字才伯,号泰泉。正德十六年进士,选庶吉士,授编修。出为江西提学佥事,旋改督广西学校。弃官归养,久之起右春坊右谕德,擢侍读学士,掌南京翰林院事。与大学士夏言论河套事不合,寻罢归,日与诸生论道。学从程、朱为宗,学者称泰泉先生。所著《乐典》,自谓泄造化之秘。卒,赠礼部右侍郎,谥文裕。

《梦游仙吟》拼音标注

mèng yóu xiān yín
dà luō tiān gāo gāo zhòng tiān,
mèng chéng fèng chē hūi lín biān。
mén kúi lì zhěn rù chāo hū,
xià shì qí zhōu kōng jǐu yān。
tiān zhēn huáng rén jiàn wǒ xiào,
shì wǒ dān quán qǐ xuán qiào。
xuán zhī yòu xuán yán mò chuán,
xuán yǐ yán chuán fēi dào miào。
bài lǐng tiān jué bǎo tiān hé,
líng bǎo zài tǐ xiāo qún mó。
wò xuán sháo dǒu zhuó yuán qì,
zuò lìng è jié gūi wú hé。
yù lún jià wǒ chū dōng jí,
hū qǔ xīng chén yǒng yáo xì。
gāng fēng ěr pàn chūi sù yún,
rùi yè qí huā mǎn céng bì。