登衡岳值风雾至绝顶忽霁感灵贶赋二十韵
(明代)黄佐

黄佐
(1490—1566)明广东香山人,字才伯,号泰泉。正德十六年进士,选庶吉士,授编修。出为江西提学佥事,旋改督广西学校。弃官归养,久之起右春坊右谕德,擢侍读学士,掌南京翰林院事。与大学士夏言论河套事不合,寻罢归,日与诸生论道。学从程、朱为宗,学者称泰泉先生。所著《乐典》,自谓泄造化之秘。卒,赠礼部右侍郎,谥文裕。
《登衡岳值风雾至绝顶忽霁感灵贶赋二十韵》拼音标注
dēng héng yuè zhí fēng wù zhì jué dǐng hū jì gǎn líng kuàng fù èr shí yùn
yán dé diàn nán jiè,
xuán gōng xié běi qí。
dà zāi zhù róng sì,
miǎo yǐ táo táng shí。
xí mín pǔ hóng zé,
yì guó lóng jùn jī。
míng míng yì zhěn liè,
tāo tāo jiāng hàn chí。
yì zhù lì gān dòng,
lián luò gèn dì wéi。
yī dài yíng sān xiāng,
yīng rú fǔ jǐu yí。
zǎn fēng suǒ cāng wù,
biāo lán héng cǎi ní。
qīng yù gù cōng qiàn,
zhū líng yì wēi rúi。
zī shān shàn xióng jùn,
yī yú shì líng qí。
tíng lǔ xié sù yuàn,
piāo jié súi suǒ zhī。
yǎng tàn dān fèng xué,
fǔ jiàn xuán bào yá。
míng méng kǔ fēn jīn,
yǎo tiǎo duō lù qí。
jiǎo jìng xuě fāng jī,
xū hè fēng hé bēi。
qǐ zhī líng jué yǎn,
jí cǐ yú qíng xī。
xū xī qiè líng jǐng,
hùn máng kāi tài yí。
yān ǎi sàn lín bó,
yún guāng yì chuān chí。
píng yá shǎo yán zhù,
qióng fā jiē kě kūi。
zhèn yī wàng yǐng diàn,
pī yún biàn jīng qí。
rú bǐ zhāo yáng niǎo,
qí ěr wú tóng zhī。
zhěng hé zì zī qù,
áo xiáng běn wú qī。