浴日亭次东坡韵

(明代)霍韬

灏气溟腾烘碧天,沧浪直浸到黄湾。一丸漱出混沌子,万国遥瞻若木山。

尽把辰星埋海角,便从旸谷见天颜。回旋觑破玄虚窍,阖辟分明咫尺间。

霍韬

霍韬(1487年-1540年),字渭先,号兀崖,南海县石头乡(现属广东省佛山市石湾区澜石镇)霍族人。霍韬平生勤奋上进,广博多学,文人学士多称他为渭崖先生。嘉靖十九年(1540年),霍韬在京暴病逝世,享年54岁。明帝追封为太师太保。谥文敏,运葬于广东省增城县境风箱冈对面山上,并在乡内建祠祀奉(祠现存),后人对他和石肯乡梁储,西樵大同乡方献夫,同称为明代南海县的“三老阁”。霍韬学博才高,著作甚多,有《诗经注解》、《象山学辨》、《程周训释》等。今有《霍文敏公全集》传世。

《浴日亭次东坡韵》拼音标注

yù rì tíng cì dōng pō yùn
hào qì míng téng hōng bì tiān,
cāng làng zhí jìn dào huáng wān。
yī wán shù chū hùn dùn zǐ,
wàn guó yáo zhān ruò mù shān。
jǐn bǎ chén xīng mái hǎi jiǎo,
biàn cóng yáng gǔ jiàn tiān yán。
húi xuán qù pò xuán xū qiào,
gé pì fēn míng zhǐ chǐ jiān。