读小元和鹑衣子传戏题转韵

(清代)纪昀

声声鶗鴂东风急,瞥眼飞红觅不及。蝶衣粉褪碎缡褷,香魂犹抱空枝泣。

斜阳芳草谁长吟,别鹤一曲伤春心。手中尺半铁绰板,铸成曾费千黄金

可怜破衲重重补,不是寻常春线缕。柔情宛转引成丝,百折千回无处数。

缠头十万酣春风,倾家买笑宁惟公。乞食落魄不自讳,嗟哉兀傲真英雄。

闻有丹青传好事,吾虽未见知其意。绿惨红愁儿女情,天高地阔风云气。

纪昀

纪昀 jǐ yún (1724年6月-- 1805年2月),字晓岚,一字春帆,晚号石云,道号观弈道人。历雍正、乾隆、嘉庆三朝,因其“敏而好学可为文,授之以政无不达”(嘉庆帝御赐碑文),故卒后谥号文达,乡里世称文达公。在文学作品、通俗评论中,常被称为纪晓岚。清乾隆年间的著名学者,政治人物,直隶献县(今中国河北献县)人。官至礼部尚书、协办大学士,曾任《四库全书》总纂修官。代表作品《阅微草堂笔记》。

《读小元和鹑衣子传戏题转韵》拼音标注

dú xiǎo yuán hé chún yī zǐ chuán xì tí zhuǎn yùn
shēng shēng tí juè dōng fēng jí,
piē yǎn fēi hóng mì bù jí。
dié yī fěn tùn sùi lí shī,
xiāng hún yóu bào kōng zhī qì。
xié yáng fāng cǎo shúi cháng yín,
bié hè yī qū shāng chūn xīn。
shǒu zhōng chǐ bàn tiě chuò bǎn,
zhù chéng céng fèi qiān huáng jīn。
kě lián pò nà zhòng zhòng bǔ,
bù shì xún cháng chūn xiàn lv̌。
róu qíng wǎn zhuǎn yǐn chéng sī,
bǎi zhé qiān húi wú chù shù。
chán tóu shí wàn hān chūn fēng,
qīng jiā mǎi xiào níng wéi gōng。
qǐ shí luò pò bù zì hùi,
jiē zāi wù ào zhēn yīng xióng。
wén yǒu dān qīng chuán hǎo shì,
wú sūi wèi jiàn zhī qí yì。
lv̀ cǎn hóng chóu ér nv̌ qíng,
tiān gāo dì kuò fēng yún qì。