相和歌辞。燕歌行

(唐代)贾至

国之重镇惟幽都,东威九夷制北胡。五军精卒三十万,
百战百胜擒单于。前临滹沱后沮水,崇山沃野亘千里。
昔时燕王重贤士,黄金筑台从隗始。倏忽兴王定蓟丘,
汉家又以封王侯。萧条魏晋为横流,鲜卑窃据朝五州。
我唐区夏馀十纪,军容武备赫万祀。彤弓黄钺授元帅,
垦耕大漠为内地。季秋胶折边草腓,治兵羽猎因出师。
千营万队连旌旗,望之如火忽雷驰。匈奴慑窜穷发北,
大荒万里无尘飞。隋家昔为天下宰,穷兵黩武征辽海。
南风不竞多死声,鼓卧旗折黄云横。六军将士皆死尽,
战马空鞍归故营。时迁道革天下平,白环入贡沧海清。
自有农夫已高枕,无劳校尉重横行。

贾至

贾至(718—772)字幼隣,唐代洛阳人,贾曾之子。生于唐玄宗开元六年,卒于唐代宗大历七年,年五十五岁。擢明经第,为军父尉。安禄山乱,从唐玄宗幸蜀,知制诰,历中书舍人。时肃宗即位于灵武,玄宗令至作传位册文。至德中,将军王去荣坐事当诛,肃宗惜去荣材,诏贷死。至切谏,谓坏法当诛。广德初,为礼部侍郎,封信都县伯。后封京兆尹,兼御史大夫。卒,谥文。至著有文集三十卷, 《唐才子传》有其传。

《相和歌辞。燕歌行》拼音标注

xiāng hé gē cí。yàn gē xíng
guó zhī zhòng zhèn wéi yōu dū,
dōng wēi jǐu yí zhì běi hú。
wǔ jūn jīng zú sān shí wàn,
bǎi zhàn bǎi shèng qín dān yú。
qián lín hū tuó hòu jū shǔi,
chóng shān wò yě gèn qiān lǐ。
xī shí yàn wáng zhòng xián shì,
huáng jīn zhú tái cóng wěi shǐ。
shū hū xīng wáng dìng jì qīu,
hàn jiā yòu yǐ fēng wáng hóu。
xiāo tiáo wèi jìn wèi héng líu,
xiān bēi qiè jù zhāo wǔ zhōu。
wǒ táng qū xià yú shí jì,
jūn róng wǔ bèi hè wàn sì。
tóng gōng huáng yuè shòu yuán shuài,
kěn gēng dà mò wèi nèi dì。
jì qīu xiáo zhé biān cǎo féi,
zhì bīng yǔ liè yīn chū shī。
qiān yíng wàn dùi lián jīng qí,
wàng zhī rú huǒ hū léi chí。
xiōng nú shè cuàn qióng fā běi,
dà huāng wàn lǐ wú chén fēi。
súi jiā xī wèi tiān xià zǎi,
qióng bīng dú wǔ zhēng liáo hǎi。
nán fēng bù jìng duō sǐ shēng,
gǔ wò qí zhé huáng yún héng。
lìu jūn jiāng shì jiē sǐ jǐn,
zhàn mǎ kōng ān gūi gù yíng。
shí qiān dào gé tiān xià píng,
bái huán rù gòng cāng hǎi qīng。
zì yǒu nóng fū yǐ gāo zhěn,
wú láo xiào wèi zhòng héng xíng。