
江源
明广东番禺人,字一原。成化五年进士。任上饶知县,清讼狱,百姓感服。迁户部主事,历郎中,清慎自持,且有文誉。以忤权贵出为江西按察佥事。综理屯田水利,烛奸刷弊,不动声色。擢四川副使,乞休归,优游泉石,以诗自娱。卒年七十二。有《桂轩集》。
《咏王昭君》拼音标注
yǒng wáng zhāo jūn
miǎo miǎo tiān yá jūn qù shí,
huáng jīn hé rì shú é méi。
shúi zhī fěn hùi néng xiāng fù,
shàng dé jūn wáng bù zì chí。
qīng zhǒng lù biān nán yàn jǐn,
huáng lóng sāi shàng běi fēng chūi。
pí pá què jiě jiāng xīn shì,
lè fǔ jiē chuán hàn guó cí。
- 上一篇:悼亡二十五首 其十
- 下一篇:大堤曲次唐人杨巨源韵